Ắt hẳn trong chúng ta ít nhiều cũng một lần lạc lõng và mệt nhoài tìm kiếm một mục đích nào đó để bám víu ở cuộc đời đầy hỗn loạn này. Và Bảo Bình cũng đã từng như thế, từng muốn bỏ cả thế giới lại phía sau…

Thỉnh thoảng trong nhịp sống hiện đại, Bảo Bình bắt gặp không ít những con người lạc lõng, bơ vơ. Họ trượt dài trong nỗi sợ hãi và suy nghĩ vẩn vơ, bấn loạn, mà khoa học gọi là trầm cảm. Cách lựa chọn đau đớn nhất cho cả người ra đi và ngườiở lại đó chính là chối bỏ cả sinh mệnh mà mẹ cha đã phải khổ sở thế nào để đem đến. Mười mấy năm về trước Bảo Bình cũng từng như thế. Từng muốn bỏ cả thế giới lại phía sau, từng cảm thấy cuộc sống nhàm chán và tẻ nhạtđến mức tuyệt vọng. Và cũng từng chôn mình vào căn phòng tối tăm, uám, gặm nhắm nỗi chán chường và khổ đau.

Còn nhớ năm Bảo Bình chuẩn bị thi Đại học, vì sự kỳ vọng của cả gia đình, của cả dòng họ, Bảo Bình đã mệt mỏiđến lúc từng nghĩ mình sẽ buông xuôi,… để được giải thoát. Cảm giác thế giới này như chỉ còn lại mình Bảo Bình, không ai thấu hiểu, không ngời sẻ chia, tất cả chỉ là một lối mờ mờ ảo ảo nhưng sương khói của buổi sớm mai, chẳng nhìn thấyđược gì.

Quảng cáo

Đã có lần Bảo Bình tôi cầm sợi dây nịt và tự siết lấy cổ mình. Lúc ấy, mẹ tôi đã bắt gặp. Không phải là sự hoảng loạng lo lắng như tôi nghĩ, mẹ tôi gằn giọng: “Sao, mày có cần mẹ siết giúp không, ở nhà sung sướng riết rồi như vậy hả?” Mẹ tôi chậc lưỡi bỏ đi. Để lại trong tôi sự mệt mỏi và hoang mang đến cùng cực.

Chẳng một sự dỗ dành, chẳng một lời an ủi, chẳng có lấy một cái ôm ấm áp bám víu lấy Bảo Bình, tôi thèm nghe lấy một lời ngọt ngào đến mức sức cùng lực kiệt. Bảo Bình tôi đã ngồi trên tầng thượng rất nhiều lần, ở nơi mà chỉ cần nhắm mắt và buông người xuống thì cả thế giới chỉ còn lại phía sau. Không còn đau thương, không còn tuyệt vọng, không còn sự lạnh lùng và tàn nhẫn giữa người với người…

Sau cơn mưa trời lại sBảo Bìnháng,ánh mặt trời lại rạo rực xuyên qua trái tim của những kẻ may mắn vẫn còn trên đời như tôi. Mọi người vẫn khen tôi có một nụ cuời thật đẹp nhưng ít ai biết rằng nụ cười ấy có thể che lấp đi tất cả. Thỉnh thoảng, Bảo Bình tôi lại dùng một phần của nụ cười, khỏa lấp đi một phần thế giới đã đông cứng trong tôi!

Theo Guu

Lưu giữ & chia sẻ