Giữa hàng trăm con người xa lạ, tôi chợt nhìn thấy em. Cô gái tôi từng quen đi ngược chiều dòng người vội vã, đôi chân nhỏ nhắn sải từng bước dài. Em từng nói, giữa hàng ngàn người xa lạ, chỉ cần tình yêu đủ sâu sắc, em sẽ tìm thấy tôi trong khoảnh khắc đầu tiên. Tôi nói đùa đó là thần giao cách cảm. Giờ đây, tôi đang ngoái theo từng bước chân em vội vã, còn em đã không còn cảm nhận được sự hiện diện nữa rồi. Tình yêu tan vỡ, giữa tôi và em là rào cản. Rào cản ấy đã làm em hết thương tôi?

***

Người ta thường bảo đàn ông là giống loài vô cảm. Trong một cuộc tình tan vỡ, người phụ nữ càng day dứt, đau khổ bao nhiêu thì người đàn ông lại mau quên bấy nhiêu. Chưa từng có ai kiểm chứng, nhưng tôi cũng như ngầm thừa nhận suy nghĩ đó.

Chia tay em được một thời gian, tôi vui vẻ, khoan khoái. Có lẽ việc thêm hay bớt một mối quan hệ không làm cuộc sống của tôi thay đổi quá nhiều, chỉ là đôi lúc cảm thấy trống vắng một chút vì thiếu em. Nhưng cảm giác đó lại qua đi sớm thôi vì cuộc sống của một người đàn ông trưởng thành có ti tỉ trò vui cuốn hút tôi. Tôi quên em như quên một bữa ăn trong ngày, như quên một bản tình ca đã cũ. Nhưng quên một bữa cơm, cái bụng của chúng ta sẽ réo lên nhắc nhở. Giai điệu nhạc xưa cũ cất lên lại gợi nỗi nhớ bâng khuâng. Em đối với tôi có lẽ là vậy. Không gặp lại sẽ chẳng nhớ nhung mấy, nhưng nhìn thấy em rồi, tôi chợt nhận ra mình vẫn thương em thật nhiều.

Chiều Hà Nội, chuyến xe buýt chở tôi qua hàng loạt những khu phố quen tấp nập người qua lại. Giữa hàng trăm con người xa lạ, tôi chợt nhìn thấy em. Cô gái tôi từng quen đi ngược chiều dòng người vội vã, đôi chân nhỏ nhắn sải từng bước dài. Em từng nói, giữa hàng ngàn người xa lạ, chỉ cần tình yêu đủ sâu sắc, em sẽ tìm thấy tôi trong khoảnh khắc đầu tiên. Tôi nói đùa đó là thần giao cách cảm. Giờ đây, tôi đang ngoái theo từng bước chân em vội vã, còn em đã không còn cảm nhận được sự hiện diện nữa rồi. Tình yêu tan vỡ, giữa tôi và em là rào cản. Rào cản ấy đã làm em hết thương tôi?

Quảng cáo

Nhưng tôi vẫn còn thương em – thương thật nhiều. Cuộc vui khỏa lấp trống vắng trong lòng tôi, bận rộn lấn át suy tư trong tôi; để tôi cứ ngỡ mình đã quên em. Tôi nhẩm tính, thời gian đã qua, đã mấy lần tôi chợt nhớ đến em? Đầu ngón tay tôi không hề đếm được, vì tất cả chỉ là một con số không tròn trĩnh. Tôi vô tâm với một cuộc tình đã qua; tôi và em chỉ là một người qua đường không hơn không kém. Bạn bè nhắc đến em, tôi cười xòa coi em là người đã cũ. Nhưng tại lúc này, những kỉ niệm lại thay nhau ùa về trong hồi ức khi tôi chợt nhìn thấy em.

Niềm vui, nỗi buồn cùng nhau sẻ chia. Những cuộc cãi vã nảy lửa. Tôi và em đã từng trải qua những tháng ngày như thế. Vậy mà lật lại từng trang hồi ức, tôi thấy chúng vẫn còn vẹn nguyên như mới hôm qua. Em hy sinh cho tôi thật nhiều, tôi lại làm tổn thương em gấp bội. Tôi ích kỉ, tôi ghen tuông. Có lẽ chính tôi đẩy mối quan hệ tốt đẹp của chúng ta xuống bờ vực thẳm. Chỉ là bây giờ tôi mới nhận ra – đã quá muộn màng.

Em bây giờ là người con gái của sự tự do. Bước chân em nhẹ nhàng thanh thoát, nụ cười em dịu dàng hồn nhiên. Em ngày xưa cũng thế, còn tôi lại là kẻ nhẫn tâm tắt đi màu nắng trong đôi mắt em, để em không còn thích cười khi nhìn thấy tôi hay khiến em âm thầm rơi lệ. Những điều tôi chưa từng thấy trong quá khứ như có một phép màu làm phơi bày ngay thực tại. Lúc này tôi mới thấy thương em…

Đàn ông là một giống loài vô cảm. Đến bây giờ tôi đã thấm thía điều đó. Nhưng sự vô cảm không phải là vì nhanh chóng quên đi người con gái họ đã từng yêu sâu sắc mà là vì họ không hề quan tâm tới cảm xúc của cô gái đó khi còn bên nhau. Tôi đã từng thương em, nhưng lại coi em như một vật sở hữu. Giá mà tôi nhận ra mình thương em vì em đã cho tôi thật nhiều. Nhưng cái “giá mà” từ khát khao tận sâu trong đáy lòng không đủ mạnh mẽ làm bánh xe thời gian quay ngược. Giữa dòng người tấp nập, em và tôi lướt qua nhau trên hai đường thẳng song song. Tôi ngoái nhìn em như muốn tạo một đường gấp khúc, nhưng bước chân em nhanh dần để lại tôi trong những suy tư thầm lặng.

Chợt nhận ra… tôi vẫn còn thương em!

Lưu giữ & chia sẻ