Tôi không dám trách ai cả. Không phải người ta không tốt mà là tôi đã không tốt với chính bản thân. Đã tự dặn lòng phải làm chủ được cảm xúc của mình, không được để mình buồn vì bất cứ ai nhưng trái tim và lý trí vốn vẫn chẳng yêu thương nhau, chúng luôn đi ngược lại với nhau. Vì vậy mà giờ đây khi tâm hồn tôi tổn thương đến mức này là do tôi đã không tốt.

***

Vốn là một cô gái nhỏ bé có đôi phần yếu đuối nhưng đó chỉ là vỏ bọc khiến tôi thoát khỏi những sự tổn thương. Trải qua biết bao nhiêu câu chuyện, tôi mới nhận ra rằng vỏ bọc ấy thật vụng về và vô nghĩa. Sự yếu đuối khiến cho mọi người khi tiếp xúc đều muốn bảo vệ tôi. Nghe có vẻ thật tốt nhưng mọi tổn thương cũng bắt đầu từ đó.

Mỗi người đến là một câu chuyện khác nhau. Con người tôi, có người hiểu nhưng cũng có người không thể hiểu. Người đã không hiểu chắc chắn sẽ rời đi. Còn người đã hiểu nhưng lại bỏ đi là vô tình hay cố ý?

Khi họ đến và mang lại cảm giác an toàn, tôi đã nghĩ rằng thật may vì đã gặp được họ. Nhưng vẫn là mọi sự quan tâm ấy, vào một ngày, bỗng dưng họ quay lưng lại là vì gì?

Thật khó để có thể chấp nhận mọi thứ. Tôi cảm giác bản thân đã không còn đủ sức để chịu đựng mọi tổn thương nữa. Tôi quyết định sẽ che giấu bản thân nhiều hơn để trốn bên trong vỏ bọc an toàn của chính mình.

Nhưng có lẽ nói thì thật dễ nhưng để làm được lại thật khó. Mọi sự cố gắng đều trở nên gượng ép. Và khi một mình loay hoay với tất cả mọi thứ đang diễn ra. Tôi cảm giác bản thân mình thực sự gục ngã. Tôi đã từng thử nói chuyện và gặp gỡ với thật nhiều người. Tôi tới những nơi đông người để tiếp xúc nhiều hơn nữa. Hy vọng bản thân sẽ nhận được sự an ủi. Nhưng sau một thời gian thì tôi cảm thấy chỉ là tôi đang ép mình làm những điều mà bản thân không hề hứng thú.

Quảng cáo

Tôi không dám trách ai cả. Không phải người ta không tốt mà là tôi đã không tốt với chính bản thân. Đã tự dặn lòng phải làm chủ được cảm xúc của mình, không được để mình buồn vì bất cứ ai nhưng trái tim và lý trí vốn vẫn chẳng yêu thương nhau, chúng luôn đi ngược lại với nhau. Vì vậy mà giờ đây khi tâm hồn tôi tổn thương đến mức này là do tôi đã không tốt.

Có một sự thật tôi phải chấp nhận, dù người hiểu mình có bỏ rơi mình, dù họ làm mình đau khổ nhường nào thì sau tất cả tôi vẫn cần họ. Dù biết họ sẽ lại tiếp tục làm tôi buồn nhưng không thể phủ nhận có những khoảnh khắc họ khiến tôi hạnh phúc và niềm hạnh phúc đó tôi không thể tìm kiếm ở bất cứ ai khác.

Tôi tự hỏi bao nhiêu tổn thương là đủ để có thể từ bỏ một mối tình?

Không bao giờ là đủ cả!

Sau một khoảng thời gian dài tôi nhận ra rằng việc phải chịu đựng những tổn thương vốn không quan trọng bằng việc đối phương là ai. Chỉ cần là người mình dành trọn cả tâm hồn để yêu thương thì con tim sẽ mãi mãi chấp nhận những thương đau mà người đó gây ra.

Dù cho cả hai đã không còn cùng nhau bước tiếp đoạn đường phía trước nhưng thật khó khăn để ta có thể từ bỏ. Thời gian có thể làm dịu vết thương lòng, có thể làm cho nỗi nhớ trong bạn vơi đi, cũng có thể khiến kí ức phai nhạt nhưng không thể nào xóa mờ hình ảnh của họ.

Việc chấp nhận nghe có vẻ ngu ngốc nhưng thật sự đó là điều tốt nhất mà ta nên làm. Ít ra chúng ta có thể đối mặt được với mọi thứ. Dù có đau lòng, hãy sống tốt cuộc đời của mình, từ bỏ không phải là mục tiêu thật lớn lao, hãy cứ giữ nó cho một khoảng tâm hồn.

Vào một thời điểm, người đủ tốt sẽ ôm lấy những tổn thương mà bạn phải chịu đựng suốt thời gian qua…

Lưu giữ & chia sẻ